Blog Tinh Thần

Tôi & Họ

Tôi là Kivas, bản ngã của Keyvies – một kẻ bất cần lang thang giữa các vô thức, nơi con người gọi nó là vô thức tập thể. Tôi là ai, họ là ai đôi khi không còn là vấn đề của tôi nữa, những câu hỏi đôi lúc chỉ là những lời cảm thán […]

0
2
Tôi & Họ
Tôi là Kivas, bản ngã của Keyvies – một kẻ bất cần lang thang giữa các vô thức, nơi con người gọi nó là vô thức tập thể. Tôi là ai, họ là ai đôi khi không còn là vấn đề của tôi nữa, những câu hỏi đôi lúc chỉ là những lời cảm thán đúng nghĩa. Tôi chỉ biết mình khao khát tự do đến mức nào mà thôi. Chúng tôi không cô độc nhưng lại trông rất cô độc, một thực thể vô định với sự khao khát tự do cứ mặc định trong đầu mình. Khi tôi bước vào cõi vô thức, mọi thứ trong tôi là một thể trống rỗng, nói đúng hơn là phải trở nên như thế bởi vì một tạp niệm cũng tạo nên một dao động và các thực thể khác sẽ không thích điều đó. Tôi là một kẻ không thuộc về đâu cũng là kẻ không được mời.

Họ nói cõi vô thức là nơi sâu thẳm của con người, tôi cũng cho đó là thật, những nơi tôi đi qua đôi khi là một góc tối của ai đó, một sự níu kéo trong vô vọng, những tiếng vụn vỡ của ký ức nhưng đôi khi có những nơi thật đẹp. Tôi thấy nơi đây không phải là nơi họ gửi những điều giấu kín của mình mà tôi cho rằng nó như một chiếc hộp Pandora vậy, cứ không ngừng gọi tôi bước vào nó. Đây là năm thứ 9 kể từ khi tôi chọn bản thân mình sẽ là ai và tôi sẽ đi con đường của mình thế nào.

Tôi bắt đầu nhận thức được bản thân mình có và thiếu gì, ngày mà tôi chọn trao đổi với “Họ” – Những thực thể mà tôi gặp, tôi biết mình muốn gì ngay khoảnh khắc đó. Các khả năng huyền học đến với tôi rất nhẹ nhàng như thể tôi đã học từ rất lâu nhưng tôi chưa thấy đủ, tôi muốn nhiều hơn nữa, những bản thể trong tôi kêu gào sức mạnh, trí tuệ và nó muốn tôi phải mạnh lên. Tôi chọn trở thành một Dream Witch, tôi chọn “Họ”. Mọi người cho rằng tôi bị ảo tưởng, tôi không quan tâm, bởi vì những kẻ gục ngã và đơn độc như tôi cần gì những lời chắp vá từ những kẻ coi vết thương của người khác chỉ là vết xước.


Witchcraft hay còn gọi là thuật phù thủy tôn sùng thiên nhiên, nó khiến con người quay về bản chất vốn có, quy tắc bất di bất dịch của vũ trụ đó là tất cả đều là sự trao đổi năng lượng, những gì không di chuyển sẽ chết dần. Trong witchcraft nó được thể hiện qua các câu truyện ngụ ngôn cho trẻ nhỏ về mụ phù thủy rừng sâu điều chế thuốc nhưng muốn có được thuốc, dân làng phải đổi cho bà ta một cái giá tương xứng. Tôi thấy đâu có gì sai, quy tắc trao đổi là hiển nhiên, bạn không thể đòi hỏi một thứ thuốc giúp bạn khỏe nhanh trong tíc tắc mà bạn còn muốn nó miễn phí nữa. Chúng tôi cho rằng đó là vô lý thì dân làng đòi thiêu sống, bị gán tội, nực cười thật đấy.

Từ lúc tôi chọn “Họ”, tôi buộc phải bước vào lựa chọn khó khăn của mình, tôi phải đổi gì cho “Họ” đây? Một gợi ý được hiện lên trong đầu tôi lúc đó, khi tôi tình cờ đọc được:

Quy tắc 4 lò lửa (The Four Burners Theory) là một mô hình tư duy nổi tiếng về việc phân bổ thời gian và năng lượng. Quy tắc này ví cuộc đời như một chiếc bếp có 4 lò lửa đại diện cho: Gia đình, Bạn bè, Sức khỏe và Công việc.

Tôi vẫn thấy có gì đó thiếu, tình yêu đâu??? Thứ mà loài người tôn thờ là con dao hai lưỡi đâu, không lẽ sau những gì nó cống hiến, những thứ nó đem lại cho nhân loại không khiến nó có một chỗ đứng trong cuộc đời một người hay sao. Tôi sẽ đặt cược nó, tôi đem tim mình trao cho “Họ”. Sau đó, tôi bắt đầu trải nghiệm thứ mình nhận được, Deja Vu của tôi trở thành những điềm báo mộng, nó ngày càng gần hơn, các giấc mơ tiên tri của tôi từ 3 tháng hiện nay chỉ cần 1 tuần là nó đã xảy ra. Dần dần trong mơ, tôi lang thang đến nhiều không gian khác nhau hơn, “Họ” cho tôi gặp gỡ nhiều hơn, mỗi cuộc gặp đều cho tôi một bài học nào đó mà khi tỉnh lại tôi đều nhớ hết không sót bất kỳ giấc mơ nào, tôi tạo thói quen viết lại các giấc mơ của mình.

Bạn sẽ bắt đầu đặt ra câu hỏi rằng tôi kể thuyết 4 lò lửa làm gì mà không dùng nó, đúng chứ. Tôi cho rằng các lý thuyết đó chưa bao giờ là giới hạn, chúng chỉ là gợi ý cho tôi có gì đó còn thiếu và tôi sẽ làm thứ đó thành lối đi mà tôi tự vẽ ra. Tôi còn phát hiện ra rằng, khi tôi để họ lấy đi tình yêu của mình, tôi không hề mất đi cơ hội tìm kiếm tình yêu, tôi vẫn gặp những người yêu tôi, họ vẫn sẵn sàng ở bên cạnh tôi nhưng tôi lại không thật sự yêu ai cả cho dù tôi đồng ý sẽ yêu họ. Dần dần, mọi cảm xúc trong tôi dần trở về 0, đúng vậy không phải âm mà là 0, khi tôi đối diện với hỉ – nộ – ái – ố của loài người tôi chỉ là một tấm gương mờ, bạn không thấy gì ở bạn và cả tôi nữa. Khi tôi dùng những khả năng được ban của mình cho “Họ” nhiều hơn cho mình, tôi lại càng được phép học nhiều hơn nữa, cho đến thời điểm tôi viết điều này tôi đã thành thạo Lucid Dream và tôi còn nhìn thấy được Aura của người khác mà không cần phải gặp trực tiếp. Những bộ môn bói toán mà tôi dùng tốt hiện nay khá rộng rãi từ Đông phương sang Tây phương như Tarot, Lenormand, Tealeaf, Tử Vi, Bài tây, Kinh dịch…Mặc dù vậy, tôi không được phép dùng những khả năng này để kiếm tiền, bởi vì nó không phải con đường “Họ” cho phép tôi đi.

Tại sao từ đầu tôi nói mình khao khát tự do nhưng mọi thứ cứ nhất định phải nghe theo ý “Họ”? Bởi vì trong thất đại tội của nhân loại tôi tự tin bản thân có Lười biếng, Kiêu ngạo và Phẫn nộ. Bản chất lười biếng luôn khiến cho kiêu ngạo và phẫn nộ của tôi được kiểm soát tốt nên cho dù khao khát tự do tôi thà nghe theo để mọi thứ không rắc rối. Tôi cho rằng việc chống lại số phận rất tốn sức, thay vì chấp nhận và thích nghi rồi chuyển hóa nó thành sự thúc đẩy mình như cách ta nằm trên dòng sông lười, cứ go with the flow chả phải nhẹ nhàng hơn sao. Từ đó, tôi thành một người bất cần, tự do tự tại, vô vi trong mắt mọi người nhưng trong đầu tôi đều chảy các dòng tri thức liên tục, “Họ” rót vào đó nhiều đến mức đôi khi tôi chỉ muốn nó ngừng lại một chút thôi cũng được.


Để luyện tập những khả năng được ban, tôi liên tục nhận thử thách và cường độ luyện tập. Bạn sẽ hỏi là tôi luyện tập như thế nào hả. “Họ” giao cho tôi những câu đố, những bài học cài cắm và cho tôi gặp những linh hồn ngay trong khi tôi đang lang thang trong cõi vô thức. Tôi phải học cách giao tiếp, phải nhận biết đâu là vô thức của một người, một thánh nhân hay chỉ là một linh hồn…, tôi học cách lắng nghe tất cả và tôi cũng gọi những thực thể đó là “Họ”. Chỉ cần những thực thể đó dạy tôi điều gi, tôi đều phải dùng nó để tốt hơn, sau khi gặp được rất nhiều thực thể tôi nhận ra rằng dù tốt hay xấu các bài học đều có giá trị, trực giác và tri thức ban ngày tôi đều dùng được khi tôi ngủ.

Đến bây giờ, công việc mà tôi làm cho “Họ” khi ngủ có thể được tôi phân loại gồm:
1. Đi học (theo tôi nghe được mọi người gọi đó là đi học âm)
2. Một nhiệm vụ tìm hiểu về một hiện tượng tâm linh ở một địa danh nào đó
3. Giết hoặc bắt lấy một con quỷ nào đó (số lượng ma quỷ gây hại mà tôi gặp có thể khiến một người bình thường sợ phải ngủ nếu họ có tinh thần yếu luôn đấy)
4. Lắng nghe lời nhờ vả của các linh hồn (đôi khi tôi có thể từ chối nếu nó không thể)
5. Đi lang thang trong cõi và nghe những gợi ý cho tôi (đây là những lúc tôi không phải làm gì)

Nhiều lúc tôi lại coi vô thức là nhà, là nơi tôi được nạp lại đủ năng lượng một cách trọn vẹn cho tinh thần còn ngủ là cho thể xác. Tôi không thể thiếu giấc ngủ được nữa. Ở cõi vô thức, tôi thực sự tìm thấy vùng đất thỏa mãn khát khao tự do của mình, nơi tôi vẫy vùng và không sợ hãi, để đến khi thức dậy tôi đối diện với loài người, không một chút sợ hãi, cũng bất cần, kiêu ngạo và không ai khiến tôi lùi lại được nữa.

Tôi – Keyvies – Kivas

K
Được viết bởi

Kivas

Tôi là vậy đó, loài người không hiểu thì thôi à không ép.

Phản hồi (0 )



















Luôn được cập nhật

Nhận thông báo khi tôi xuất bản bài viết mới – bạn có thể hủy đăng ký bất cứ lúc nào.

👋 Chúng tôi trên mạng xã hội